Stress nhiệt là nguy cơ sức khỏe nghề nghiệp thường gặp ở người lao động (NLĐ) ngoài trời, đặc biệt trong các ngành xây dựng, nông nghiệp, giao thông, điện lực, vệ sinh môi trường và khai thác khoáng sản lộ thiên. Tình trạng này xảy ra khi tải nhiệt từ môi trường và hoạt động lao động vượt quá khả năng thải nhiệt của cơ thể. Nhiệt độ cao, độ ẩm lớn, bức xạ mặt trời, gió yếu, cường độ lao động nặng và việc sử dụng trang phục bảo hộ kín có thể làm hạn chế quá trình thải nhiệt, dẫn đến mất nước, rối loạn điện giải, tăng gánh nặng tim mạch và làm gia tăng nguy cơ tai nạn lao động. Trong bối cảnh các đợt nắng nóng cực đoan có xu hướng gia tăng về tần suất và cường độ, stress nhiệt đang trở thành một trong những nguy cơ cần được quan tâm trong công tác an toàn, vệ sinh lao động. Thực tiễn cho thấy không có một biện pháp đơn lẻ nào có thể kiểm soát hiệu quả nguy cơ này trong mọi điều kiện lao động (ĐKLĐ). Vì vậy, phòng chống stress nhiệt cần được tiếp cận như một chương trình quản lý nguy cơ nghề nghiệp tổng hợp, kết hợp các giải pháp về tổ chức lao động, kỹ thuật, chăm sóc sức khỏe và giám sát nguy cơ.
Bùi Thị Ngọc Minh, Ngô Thùy Nhung
Trung tâm Sức khỏe nghề nghiệp, Viện Khoa học An toàn và Vệ sinh lao động
(nguồn: Tạp chí Khoa học An toàn - Sức khỏe & Môi trường lao động số 2/2026 tr.48-51)


