Dư lượng kháng sinh trong môi trường nước là một nhóm chất ô nhiễm mới nổi có tính bền vững, khó phân hủy sinh học và liên quan trực tiếp tới sự lan truyền kháng kháng sinh (AMR/ARG) trong môi trường nước. Bài báo này đã tổng quan và hệ thống hóa được (i) nguồn phát thải và xu thế sử dụng kháng sinh; (ii) tác động môi trường – sức khỏe; (iii) các công nghệ xử lý hiện hành (vật lý, sinh học, hóa học), trong đó nhấn mạnh vai trò của các quá trình oxy hóa nâng cao (AOPs) và xúc tác quang. Trọng tâm của bài báo là phân tích các hướng phát triển “xúc tác quang thế hệ mới” hoạt hóa dưới ánh sáng khả kiến, bao gồm khung hữu cơ kim loại (MOF) và vật liệu lai MOF–bán dẫn, ferrit spinel từ tính, g‑C₃N₄, graphene/than carbon, và các cấu trúc dị thể theo sơ đồ Z/S giúp tăng hấp thụ quang, tách–chuyển tải điện tích và thúc đẩy tạo gốc tự do (•OH, O₂•⁻). Bài báo đã đề xuất các định hướng nghiên cứu – triển khai nhằm tăng tính thực tiễn và khả năng mở rộng của công nghệ quang xúc tác trong xử lý nước thải chứa kháng sinh.
Nguyễn Thị Thúy Hằng1,2 , Tô Thị Duyên2, Trần Đình Trinh2
1Viện Khoa học An toàn và Vệ sinh lao động
2Phòng thí nghiệm trọng điểm Vật liệu tiên tiến ứng dụng trong Phát triển xanh,
Khoa Hóa học, Trường Đại học Khoa học Tự nhiên,
(nguồn: Tạp chí Khoa học An toàn - Sức khỏe & Môi trường lao động số 1/2026, tr22-28)


